YÊU ANH

YÊU ANH
Em quỳ xuống cảm ơn đời lần nữa
Đã cho anh ở cạnh bên mình
Đã cho anh hôn lên bờ môi cũ
Rất lâu rồi chưa dám thốt bình minh
Cảm ơn vì khi đứng bên bờ vực tử sinh
Em được ngả đầu lên vai anh mà khóc
Mới hiểu đời người có điều hạnh phúc nhất
Là bên cạnh mình một người đủ để yêu thôi
Cảm ơn cả đất cả trời
Cả những điều nhỏ nhoi mà em chưa chạm tay vào được
Chỉ cần mùa đông em đặt mười ngón chân chụm vào nhau lên lòng tay anh và mộng ước
Một ban công bé xinh em ngồi đợi anh về?
Em quỳ xuống cảm ơn những cơn mê
Anh hôn lên tóc bởi em mãi gầy guộc và bé nhỏ
Cảm ơn bao nhiêu ngọn gió
Xô em vào anh trong những đợt em buồn
Cảm ơn cả nụ cười và lệ tuôn
Đời đàn bà có mấy lần được cười và bao lần ngừng khóc
Đời đàn bà có mấy lần bình yên và bao lần không khó nhọc
Đời đàn bà có mấy người không đa đoan?
Cảm ơn đã thương em dù không hoàn toàn … mãi mãi!
Em quỳ xuống cảm ơn anh đã trở lại
Hứng một phần đời nghiệt ngã cho em
Để hoa vẫn nở bên thềm
Chờ bão đến….
… (Nồng Nàn Phố)