Tôi nghĩ rằng

Tôi nghĩ rằng, kỷ luật lớn nhất với quan chức từng làm dân khốn đốn, cuối đời ra Hà Nội ở, là phải về đúng nơi dân chịu khổ vì các quyết định của ông ấy khi đương chức, mà “vui thú điền viên”.
Nếu cần, giữ cả chế độ đãi ngộ cho các ông ấy. Cũng không cần cách những cái chức đã không còn nữa. Ngược lại làm bảng đồng ghi rõ các chức tước ấy treo ngoài cổng (Kinh phí làm bảng nhà nước cho hoặc quyên góp, dân sẽ ủng hộ).Nhưng phải về đúng chỗ đó mà sống.
Nếu dân ở đó vẫn quý ông ấy thì có thể việc quy lỗi cho ông ta “có gì sai sai”. Trường hợp ngược lại thì ráng chịu. Dân ghét ai yêu ai ít nhầm lắm.
Tiếc rằng không quy định chuyện này. Nhưng cách chức cũ trước đây không có lệ vẫn làm được, thì thay vào đó nên đặt lệ mới này.