THƠ ĐOÀN NGỌC MINH

THƠ ĐOÀN NGỌC MINH
GIÓ HOÀNG HÔN
Trở về đi người ơi !
Nghiêng nghiêng chiều gió thẳm
Núi đong đầy sợi nắng
Thoảng vọng tiếng chim rơi
Trở về đi người ơi !
Đừng nói lời mưa đuổi
Khe nước tràn mông muội
Ve rừng buông miên man
Người thả vào rừng hoang
Câu hà lều chấp chới
Gió hoàng hôn bối rối
Ta ngâm ngơi vạt buồn
Trở về đi người ơi !
Đừng nói lời từ biệt
Gió hoàng hôn thao thiết
Ta chìm trong chiều thương
“Gió hoàng hôn” là bài thơ ngập đầy những thi ảnh đẹp đến vô ngần, đằm thắm, thiết tha và sâu thẳm nỗi buồn. Đoàn Ngọc Minh muốn dùng nó để chinh phục, để níu kéo người đã ra đi trở về với mình. Nhưng vô vọng vẫn hoàn vô vọng. Tiếng gọi: “Trở về đi người ơi !” của Đoàn Ngọc Minh ở đây nghe thảm khắc như tiếng chim Từ quy gọi bạn tình suốt đêm thâu trên những cánh rừng đại ngàn. Cũng giống như các liền chị, liền anh quan họ gọi mãi, gọi mãi đã ngàn năm rồi vẫn còn và sẽ còn gọi mãi ” Người ơi người ở đừng về!”. Còn Đoàn Ngọc Minh dù cho
“Nghiêng nghiêng chiều gió thẳm
Núi đong đầy sợi nắng
Thoảng vọng tiếng chim rơi”
Thì người ra đi vẫn biền biệt không về, còn lại chỉ là:
” Ta ngâm ngơi vạt buồn”.
Buồn mà đọng lại thành vạt ư ? Nỗi buồn này đáng sợ biết bao nhiêu.
” Gió hoàng hôn” là bài thơ có sức nặng tâm trạng, sức nặng ám ảnh, nó cứ cứa xót tim ta cho đến rớm máu
Đoàn Ngọc Minh cứ thế đắm chìm
” Gió hoàng hôn thao thiết
Ta chìm trong chiều sương”.
Chìm dần rồi lạc vào trong màn đêm hoang vắng đến vô tận của núi rừng.
Tôi không dám chạm vào nỗi đau của nhà thơ . Nhưng tôi tin một cách chắc chắn rằng đây là bài thơ Đoàn Ngọc Minh viết về người chồng thân yêu của chị đã ra đi vào cõi vĩnh hằng . Cứ mỗi khi gió hoàng hôn ù ù thổi chị lại cất lên tiếng gọi thảm khắc:
“Trở về đi người ơi !
Đừng nói lời từ biệt
Gió hoàng hôn thao thiết
Ta chìm trong chiều thương”