Dạo này càng thấy càng ngày càng lười ra đường

Dạo này càng thấy càng ngày càng lười ra đường. Tiếng còi xe chát chúa, tiếng lóe xóe cãi nhau, tiếng đập phá, tiếng nhạc nhẽo nỉ non thất tình, oán hận cứ ủ ê đầy phố…..
Mình thích trốn vào 1 nơi xanh mướt cây và cây. Không gian tĩnh lặng và chỉ có tiếng âm nhạc du dương đầy bi mẫn như thế này.
Suy cho cùng, đời người như gió thoảng mây trôi. Vui buồn, hư vinh, khổ cực hay đau đớn, sợ hãi chỉ là ảo giác. Chỉ có tình yêu thương ở lại.
Vậy cớ gì cứ giữ trong lòng những hơn thua được mất.
Thôi rót trà ăn bánh nướng đơi 😉
Hình như mình già lắm rồi 🙂