ẢO MỜ

ẢO MỜ
Tựa lưng đá núi ngàn mây
Nhớ miền sóng biển đong đầy trùng khơi
Dã Tràng mộng ảo chơi vơi
Biển đông không lấp thương đời rong rêu
Hoá thành lệ đá buồn hiu
Thạch thơ lưu bút lời yêu thuở nào
Lắng nghe đàn sáo xuyến xao
Dấu buồn dâng mắt gửi vào hư vô.
Hue Muoi

Tựa lưng vào đá nghỉ đây
Tha hồ mà ngắm trời mây hữu tình
Kia là sóng biển lung linh
Cho Ai xúc cảm ảnh hình thơ ca.
Hùng Nhàn
—-
Đưa lưng ấp đá che mây
Mắt nhìn sóng giỡn cả bầy biển khơi
Dã Tràng lăn lộn đầy vơi
Ngàn năm biển vẫn lộng ngời hương yêu
Đứng chờ hóa thạch hắt hiu
Lệ sầu tràn ngập nhớ yêu tuôn trào
Hồn lâng rạo rực xôn xao
Cũng đành ôm ấp gởi vào hư vô…
Đặng Văn Ba

MỜ ẢO
Buồn ngồi bên đá lạnh khô
Gom từng con chữ xa mờ cô liêu
Gầy xanh thuở ấy cơn yêu
Lệ buồn thạch hóa tín điều hư vô
Thời gian là những nấm mồ
Khát thèm tình trạng cơ hồ tuổi xưa
Kỷ niệm buồn rớt lưa thưa
Ngược dòng góp nhặt cho vừa nhớ nhung
TVX.(TRĂNG 13)

Hỏi đá xanh rêu bao tuổi rồi?
Có chờ, có đợi nàng thơ tôi?
Sao để người ngồi buồn quá vậy?
Lệ đá hay lệ nàng tuôn rơi??
Kim Doan usa

SỎI ĐÁ BUỒN TÊNH
Mồ côi tưởng đá một mình
Cái duyên ngày trước …hửu tình …ngồi chung
Đá ơi có quả tim rung
Hay là hờ hửng để cùng đớn đau
Vui sao …trong dạ lại sầu
Đá mòn năm tháng mưa ngâu lưng trời
Đá ngồi nhìn xuống trùng khơi
Nơi đây người hứng một đời bão giông
Hư vô nhòa nhạt sắc không
Đớn đau sao cứ đèo bồng nhân gian
Sạn chai như đá bền gan
Còn ta xác thịt muôn ngàn đau thương
Tựa lưng …một kiếp má hường
Mà sao cứ mãi đoạn trường can qua
Bây chừ hỏi đá và ta
Đời ai chìm nỗi ta bà…nói đi ???…
Ky Tâm Ban Mê Thuật.
See Translation